Kẻ đấm người xoa, Tôn Đắc An đã hoàn toàn rối loạn tâm trí.
Lại nhìn đám người xung quanh đang chằm chằm nhìn mình như hổ rình mồi, gã thừa hiểu, hôm nay nếu không đồng ý thì muốn bình yên rời đi cũng chẳng dễ dàng gì.
Gã đành phải gật đầu: "Đã là sắp xếp của Triệu đại nhân, ta cũng không còn gì để nói... Chỉ có điều, việc luyện binh này phải do ta đích thân đảm nhiệm."
Gã đâu có ngốc, vốn dĩ ở trong thôn gã đã bị người ta căm ghét rồi.




